Những kiểu nói chuyện đi vào lòng đất

Nói chuyện không nhìn vào mắt đối phương.
Nói quá nhiều về bản thân, lơ là đối phương.
Nói quá nhanh, nói kiểu học thuộc bài.
Nói quá nhỏ, thiếu tự tin.
Ngại nói, khép mình, muốn người khác nói trước.
Sợ nói, sợ sai, sợ người khác không hiểu.
Nói về nhu cầu của mình, không quan tâm nhu cầu đối phương.
Nói chuyện sân giận, nói đom đặt, cảm xúc lấn át.
Nói lập đi lập lại, có một chuyện nói hoài.
Nói kiểu điều tra, tra hỏi người khác có làm lỗi gì với mình.
Nói dò xét, sợ người khác nguy hại.
Nói nhát gừng, không muốn giao tiếp.
Nói chuyện lợi ích, có lợi mới nói, không có lợi thì không nói.
Nói chuyện phiếm, chuyện người khác, chuyện vô nghĩa, vô thưởng, vô phạt.
Nói chuyện như người vô tri, vô nhận thức, vô ý thức.
Nói chuyện ganh tị, tị nạnh, so sánh, hiềm khích.
Nói chuyện hãm hại, dìm hàng, bè phái, cách ly.
Nói chuyện không hiểu, không chịu tìm hiểu, phán bừa, đoán già đoán non.
Nói chuyện không đúng ngữ pháp, chủ ngữ, vị ngữ, câu cú.
Nói kiểu biết tuốt, khinh người, nghĩ người khác không biết gì.
Nói chuyện khinh bai, hạ thấp, coi thường.
Nói chuyện châm chọt, khinh khi, giễu cợt.
Nói chuyện chê bai, kể cả, kể công.
Không muốn nói chuyện, nghe như không nghe.
Nói chiêm ngoại ngữ vô tội vạ.
Nói chuyện không có bằng chứng, dẫn chứng, hình ảnh, âm thanh.
Nói như sợ người khác cướp ý tưởng, cướp công.
Nói xấu, đặt điều, hạ bệ, phiến diện, chủ quan.
Nói bắt chước câu người khác mà không hiểu rõ ý.
Nói theo, nói leo, nói nhái.
Nói dạy đời, dạy sống, dạy bảo.
Nói tin đồn thất thiệt, gây lo lắng, sợ sệt.
Nói chuyện chưa kiểm chứng, chưa thực hành.
Nói lời xu nịnh, khen chê không thực tâm.
Nói ẩn dụ, nói xiên nói xỏ với ý khinh thường.
Nói như tát nước vào mặt, nói lấn át.
Nói quá lớn, không quan tâm xung quanh người khác đang làm gì.
Nói rù rì, xì xào, to nhỏ.
Nói quá sự thật, đồn thổi, tâng bốc giá trị.
Nói bênh bất chấp đúng sai, lý tình.
Nói chuyện hù dọa, bùa ngãi, mê tín dị đoan.
Nói dối, nói trắng thay đen, lật lộng.
Nói đổ thừa, nói vô trách nhiệm.
Nói tính toán từng ly từng tí, luôn sợ thua thiệt.
Nói thách, nói giá cao hơn giá trị thật.
Nói xỉ vả, xỉ nhục, nói lời vô xỉ.
Nói tham muốn nhưng không muốn bỏ công.
Nói tán dương si mê nhất thời vì lợi ích cá nhân.
Nói kiêu mạn, ngã mạn, ngạo mạn.
Nói nghi ngờ, đa đoan, đa nghi.
Nói toàn chuyện ăn, uống, ngủ, sắc dục, danh lợi.
Nói sai biểu, nói chuyện như cha mẹ người khác.
Nói theo ý thích cá nhân, nằng nặc người khác nghe theo.
Nói ngược, nói trái ý, nói cãi vả.
Nói kiểu ban ơn, ban phát, bố thí.
Nói yêu, thích, thương mà không hiểu yêu, thích, thương là gì.
Nói chuyện tào lao, tầm phào, tầm bậy, không cẩn ngôn.
Nói chuyện không biết người đối diện, vai vế, chức vụ, đức độ thế nào.
Nói lời thêu dệt, sai sự thật.
Nói lời hiểm ác, gây thù chuốc oán.
Nói áp đặt, ép buộc, cưỡng ép.
Nói chửi thề, chửi đỏng, chưởi xéo.
Nói qua loa, sơ sài, cho có.
Nói tam sao thất bản, nghe 10 hiểu 1.
Nói lời cay đắng, cay cú, cay nghiệt.
Nói đâm chọt, đâm bang, đâm xuồng bể.
Nói lời chua ngoa, chì chiết, đay nghiến.
Nói lời đau đớn, đâm vào vết thương.
Nói lời ngon ngọt, dụ khị, dụ dỗ.
Nói không ai hỏi mà nói, nói như đúng rồi.
Nói hết phần thiên hạ, cướp lời, nhảy vào miệng người khác mà nói.
Nói lời gắt gỏng, gằng giọng, tằng hắng.
Nói giả tạo, nói diễn như thật vì mục đích cá nhân.
Nói xa xả vào mặt, mắng mỏ, không coi trọng sỉ diện người khác.
Nói chặt chém, chặn họng, chặn ý người khác.
Nói thay lời lãnh đạo, thần thánh dù thực chỉ là nói lời mình.
Nói chuyện thiếu khoa học, cảm xúc, IQ, EQ.
Nói kiểu định kiến, cố chấp, bướng bỉnh, ương bướng, ngoan cố.
Nói chuyện lủng củng, cụt lủn, nữa nữa.
Nói chuyện vô hậu, đoản hậu.
Nói kiểu luồn cúi, thấp hèn, hèn hạ.
Nói xin xỏ, xin đểu, xin ăn.
Nói chuyện phù phiếm, viễn vong, thiếu thực tế.
Nói chuyện xa xăm, không ở thì hiện tại, vô định.
Nói chuyện quá khứ, nhắc đi nhắc lại.
Nói chuyện thù địch, 1 sống 1 chết.
Nói bóng, nói gió, chửi thầm.
Nói kê, nói khống, nói giá ảo.
Nói tục tiểu, nói toàn chuyện sinh dục.
Nói mất dạy, chửi cha mắng mẹ.
Nói trên đầu trên cổ người khác.
Nói xằng bậy, nói nhăng nói cuội.
Nói mất nết, mất lòng tự trọng, tự tôn.
Nói mất lòng, mất tình bạn.
Nói mất nhuệ khí, thui chột, hạ bệ.
Nói bàn lùi, bàn xui, bàn bại.
Nói lời bốc đồng, bốc hỏa, bốc phét, bốc phốt.
Nói một mình, lảm nhảm, lải nhải.
Nói mà cắm mặt vào điện thoại, không tập trung.
Nói sau lưng, nói như không nói, vấn đề vẫn còn đó.
Nói qua điện thoại, tin nhắn, ghi hình, không thấy được khuôn mặt cảm xúc người nghe dẫn đến hiểu sai, hiểu lầm, không hiểu.
Nói, nghe một cách tiêu cực, luôn đinh ninh người khác có ý hãm hại mình.
Nói bình luận trên mạng, anh hùng bàn phím, ngoài đời thì im thinh thích.
Nói chuyện sai lệch lịch sử, sai lệch kiến thức.
Nói xúc phạm anh hùng, người đức cao vọng trọng.
Nói đề cao tiểu nhân, ngụy quân tử, kẻ hại người.
Nói hâm mộ quá khích, quấy rối, làm phiền.
Nói chuyện không logic, lập luận nhảy cóc lung tung.
Nói khuôn mặt hầm hầm, cau có, khó chịu.
Nói lên giọng, xuống giọng, giọng the thé... Nói không nghe được.
Nói bằng niềm tin, mù oán, tôn thờ, độc đoán.
Nói chuyện ngơ ngơ ngáo ngáo, không có định nghĩa gì rõ ràng.
Nói chuyện sáo rỗng, nội dung nghèo nàn, không có giá trị gì cho người nghe.
Nói 1 là 2, nói có là không, nói thách thức, nói ngã nói nghiêng.
Nói cho rằng mình hơn, mình là nhất, người khác thấp, người khác là hai.
Nói tranh hơn thua, tranh phần cao thấp.
Nói thiên vị, nói hơn cho người nhà, người quen, thân cận.
Nói chuyện phô, thô, khô hạn từ ngữ, hạn hán nghĩa, sa mạc văn phong.
Nói bí mật người khác, tò mò, tọc mạch.
Nói thả thính, nói không từ trong tâm, nói không làm được.
Nói gió chiều nào thổi chiều đó, không có chính kiến.
Nói trống không, không có trên dưới.
Nói đạo lý nhưng nội tâm bất nhất, lý lẽ bất đồng.
Nói mượn gió bẻ măng, nói ném đá giấu tay.
Nói phông lông, tùy tiện, vô tội vạ.
Nói không có sách mách có chứng.
Nói chế biến ca giao, thành ngữ, tục ngữ thành từ tục, bậy, xàm.
Nói chuyện láo cá, láo táo, láo toét.
Nói cười sặc sụa, vừa ăn vừa nói, ăn chớp chép.
Nói ba chớp ba nhoáng, nói luôn miệng, nói phóng đại, có ý khoe khoang.
Nói khoe mẽ, khoe của, khoe giàu.
Nói lời yếu đuối, cầu xin, cầu khẩn, van xin, van lạy.
Nói kể khổ, kể nghèo, kể bệnh.
Nói mượn, vay tình, tiền không không, không giấy trắng mực đen.
Nói kể công, kể lể, kể cả.
Nói phản hồi chậm, lảng tránh, câu giờ.
Nói xong quên, lãng trí, lãng đãng.
Nói một đằng làm một nẻo.
Nói đanh đá, đớp chát, dữ giằng.
Nói ngang như cua, nói thua thì ghim, nói thắng thì hất mặt.
Nói nghe khen thì tự cao, nói nghe chê thì tự ti.
Nói liếc xéo, liếc ngang, liếc dọc.
Nói mặt mài xếch lệch, tỏ ý không vừa ý.
Nói nghiêm trọng hóa vấn đề, không có chuyện thảnh có chuyện, chuyện nhỏ thành chuyện lớn.
Nói truyền văn hóa phẩm đồi trụy, suy đồi đạo đức, văn hóa phẩm độc hại.
Nói, viết, sách, nhạc yêu đương lệch lạc, lời lẽ nghèo nàn, nội dung trái luân thường đạo lý.
Nói làm sai lệch giới tính, hạ thấp tâm hồn, nhân sinh quan người đọc.
Nói nước đôi, 2 lời, 3 lời, nhiều lời.
Nói nhiều, lan man, nói dai, nói dài.
Nói chuyện phép thuật, thuốc tiên, giúp khỏe mạnh không từ tự thân cải thiện mà nhờ bên ngoài.
Nói chuyện vô ơn, phủ nhận mọi công sức người khác.
Nói chuyện vô phúc, không để phúc đức cho đời sau.
Nói chuyện vô hậu, để lại hậu quả cho người khác gánh.
Nói chuyện vô nghĩa, không rõ ý định, mục đích rõ ràng.
Nói chuyện vô nhân từ, không có tính người.
Nói chuyện chém gió, chém bão, xạo không chớp mắt.
Nói ngông nghênh, ngông cuồng.
Nói ngọng, nói lấp ba lấp bắp.
Nói cứng đầu cứng cổ, không nghe ai nói.
Nói hùa, nói chưa biết rõ mà chèn ép người khác
Nói phiến diện, chủ quan, chủ kiến cá nhân, không khách quan.
Nói bá láp ba xàm, tầm bậy tầm bạ.
Nói đú đa đú đỡn, cà giỡn cà ngõng.
Nói mặt như mất hồn, hồn xiêu phách lạc.
Nói đâm sau lưng, lén la lén lút.
Nói ẩu nói tả, lộn xộn, bừa bãi.
Nói lả lơi, mời gọi, gợi dục.
Nói điệu chảy nước, ẻo lả.
Nói gây hấn, gây chuyện, gây thù, gây đánh nhau.
Nói gợi đòn, gợi bị đánh.
Nói líu nha líu nhíu, nói trong họng.
Nói kháy, nói láy như móc họng người khác.
Nói trong lúc say xỉn, nôn mửa.
Nói chống phá nhà nước, xã hội.
Nói gây chiến tranh quốc gia, thế giới.
Nói không ăn được, phá cho hôi.
Nói hại đời, hạ gia cảnh, hạ nhân phẩm người khác.
Nói nam mô a di đà Phật mà chả hiểu phật là gì.
Nói chuyện hoang tưởng, gặp ma, gặp quỷ.
Nói chuyện báo mộng, báo oán, báo trước tương lai.
Nói chuyện ma nhập, linh hồn.
Nói chuyện thiên đàng, địa ngục, cực lạc.
Nói tâm thần bất định, nói mất nhận thức, nói mê man, nói sảng.
Vừa nói vừa cười, vừa nói vừa ngoái mũi, tay chân múa may luôn cuồng.
Nói mà hất mặt, hất cằm, điệu bộ khinh bỉ.
Nói giọng chua ngoa, đánh đá.
Nói mắt nhắm, mắt mở, ngáp ngắn ngáp dài.
Nói mơ, nói mớ, nói trong lúc ngủ.
Nói tự biên tự diễn, tự diễn biến.
Nói nghĩ cho người khác nhưng thực nghĩ cho mình là chính, nghĩ người khác mang ơn mình.
Nói người khác phải cung kính, người khác phải hạ bệ trước mình.
Nói mình là vua, thần, thánh tái thế.
Nói mình hoản hảo, không có khuyết điểm.
Nói nhận mình đẹp, mình là hoa hậu, hoa khôi.
Nói người khác xấu, dìm hàng, chê bai.
Nói mình có thể hô mây gọi gió, thần thông vô biên.
.
.
.
.
Trên tất cả tổng hợp những điều trên gọi chung là nói chuyện Vô Duyên, hãy cải thiện nó trước là vì mình sau là vì người, vì nếu không xung quanh sẽ toàn người Vô Duyên, cuộc sống sẽ ngày càng tù túng, ngộp ngạt, nhàm chán.

comments powered by Disqus